Nỗi kinh hãi của giới giang hồ Đà Nẵng

'Hùng nhí' - cái tên thân thương mà người dân quen gọi lại là nỗi kinh hãi của nhiều tên giang hồ cộm cán đất Đà thành. Chỉ mới nghe tiếng hô 'cướp' đã thấy anh xuất hiện, ít phút sau, đối tượng đã bị còng số 8.

Anh là Lưu Văn Hùng (1967) - Đội trưởng Đội dân phòng cơ động phường Hoà Khánh Bắc (Liên Chiểu, Đà Nẵng), bị liệt 2 chân nhưng tham gia bắt cướp đã hơn chục năm nay. “Hùng nhí” còn là một tay cự phách trong làng vận động viên bóng bàn khuyết tật Việt Nam với những tấm huy chương vàng Paragames, mang vinh danh về cho nước nhà.

 

Chiều muộn, từng cơn gió tàn vạt qua, những tia nắng yếu ớt phía cuối chân trời dần tan biến, tôi có mặt như đã hẹn chàng hiệp sĩ khuyết tật “Hùng nhí” để cùng chuyến hành trình tuần tra đêm ở những điểm nóng của đất Đà thành. “Nói là điểm nóng cho nó oai và hùng hồn chứ đã là thành phố thì đâu cũng là điểm nóng rồi” - “Hùng nhí” cười phèo trong vẻ sảng khoái. 

 

Vượt qua thần chết

“Hùng nhí” sinh ra trong một gia đình có đến 10 người con ở làng quê nghèo Quế Xuân (Quế Sơn, Quảng Nam). Sau đó, anh cùng gia đình chuyển ra sinh sống tại vùng ngoại ô phía Bắc TP. Đà Nẵng. Năm lên 9 tuổi, cậu bé Lưu Văn Hùng không may mắc phải căn bệnh bại liệt. 

 

Dù đi lại bằng xe 3 bánh nhưng “Hùng nhí” vẫn ngày đêm có mặt ở những điểm nóng, giữ gìn bình yên cuộc sống

 

Hùng vẫn còn nhớ như in cái buổi chiều “định mệnh” năm ấy. Hôm đó “Hùng nhí” đang lơ mơ trên giường bệnh, vô tình Hùng nghe bố nói với mẹ bằng một giọng sũng nước: “Thằng Hùng bị bại liệt rồi. Bác sĩ bảo bệnh đó không chữa được”. Mẹ Hùng không còn cả nước mắt để khóc trước nỗi bất hạnh của đứa con trai đầu lòng. Người cha cúi đầu thẩn thờ, giọng không thành lời…

 

Với Hùng, lúc ấy căn phòng bệnh viện đen ngòm như mực. Trong suy nghĩ của cậu bé 9 tuổi, sự “ra đi” nhẹ nhàng sẽ giúp cậu giải thoát nỗi muộn phiền. Nhưng nhìn thấy mẹ đau đớn, vật vã, Hùng không đủ can đảm để kết liễu cuộc đời mình. “Đó là một ngày định mệnh trong đời tôi. Trận sốt xảy ra khi tôi mới học lớp 3 cướp đi đôi chân nhanh nhẹn của tôi. Lúc đó tôi khóc hết nước mắt, tưởng chừng như không sống được. Mọi thứ dường như đều sụp đổ, tan hết hoài bão và ước mơ” - “Hùng nhí” nhớ lại.  

 

Kể từ đó, cậu bé Hùng bắt đầu sống trong vô vọng, cuộc đời tươi đẹp của một cậu bé thích tung tăng, chạy nhảy dường như khép lại. Mọi vận động, đi lại của anh phải phụ thuộc vào đôi nạng gỗ. Sau mấy tháng nằm viện, Hùng đành ngậm ngùi khép lại ước mơ “lớn lên sẽ trở thành công an”. Nhìn các bạn đồng lứa cắp sách đến lớp mỗi ngày, Hùng nài nỉ cha sắm cho mình đôi nạng gỗ. Gần mười năm nhọc nhằn “kiếm chữ” trên đôi nạng ấy, với Hùng quả là một thử thách khắc nghiệt và dai dẳng đeo bám đời mình.

 

Đường đến vinh quang

Bất chấp mọi chuyện, bằng nghị lực cuối cùng Hùng cũng hoàn thành chương trình THPT. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, Hùng quyết định thôi học ở nhà phụ bán cà phê cho mẹ. Ngày qua ngày, cứ mỗi lần quán nghỉ bán là Hùng lại ngồi ra giữa nền nhà tìm niềm vui từ trái bóng bàn. “Mình tự chơi bóng, mặt bàn là nền nhà và bức tường là đối thủ”. Hùng tâm sự. Cứ thế, Hùng mày mò học cách đánh bóng. “Khổ nhất là lúc đánh quá tay, bóng văng xa vất vả lắm mới lấy được”. Hùng kể lại.

 

Hàng năm trời đánh vật với trái bóng, Hùng đã nhiều lần bật khóc rưng rức như một đứa trẻ vì đôi chân không chịu nghe lời mình. Người lành lặn xoay xở với chiếc vợt và trái bóng đã khó, đằng này Hùng chỉ còn đôi tay. Vì vậy, khi hay tin Hùng trở thành một vận động viên bóng bàn trên xe lăn của TP. Đà Nẵng, không ít người hiếu kỳ đã tìm đến nhà Hùng để được tận mắt nhìn thấy anh tập chơi bóng.

 

Sự khổ luyện đã được đền đáp, Hùng liên tiếp nhận được các giải thưởng từ cấp cơ sở lên đến thành phố. Được bạn bè, thầy cô động viên, Hùng cùng với chiếc xe lăn hằng ngày đi về gần 20km để luyện tập chờ ngày thi thố tài năng. Vậy là từ một người khuyết tật, một tay vợt nghiệp dư, Lưu Văn Hùng vinh dự được chọn vào đội tuyển bóng bàn khuyết tật của Việt Nam tham gia Paragames 22 tại Hà Nội. Tại đây, anh đã cùng đồng đội giành một huy chương vàng và hai huy chương đồng cá nhân, đem vinh quang về cho Tổ quốc, được nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải tặng Bằng khen..

 

Nghiệp chướng… “đời bắt cướp”

Năm 2001 anh gia nhập Đội dân phòng, đến năm 2005, anh được bầu làm Đội trưởng đội dân phòng cơ động ở phường Hòa Khánh Bắc, địa bàn phức tạp về an ninh trật tự, có nhiều kí túc xá sinh viên, khu nhà trọ của công nhân và khu công nghiệp tập trung.

 

“Hùng nhí” và những tấm huy chương - mang vinh danh về nước nhà

 

“Nhiều đêm tôi cùng anh em đi tuần tra lúc 3 - 4 giờ sáng. Nhiều khi đi bắt tội phạm rất nguy hiểm, vì chúng dùng hung khí để đánh trả lại. Là người khuyết tật, nhưng vì sự đam mê, vì trách nhiệm được giao phó, và được nhân dân tín nhiệm thì dù khó khăn đến đâu tôi vẫn cùng đồng đội tham gia tiên phong bắt các đối tượng tội phạm để trừng trị trước pháp luật” - “Hùng nhí” tâm sự. 

 

“Hùng nhí” nhớ lại một vụ việc xảy ra vào năm ngoái. Hôm ấy, khoảng 20 giờ tối, có ba đối tượng vào hát karaoke tại quán H ở phường Hoà Khánh Bắc. Sau khi trả tiền xong và đi khỏi quán, bất ngờ ít phút sau chúng quay lại, tay tên nào cũng nhăm nhăm cầm mã tấu, ào ạt tấn công vào quán. Chuông điện thoại đổ vang, “Hùng nhí” tức tốc đến hiện trường. Phía ngoài quán có rất nhiều người hiếu kỳ đứng xem, cũng có rất nhiều thanh niên, nhưng không ai dám can thiệp bởi những đối tượng gây sự quá hung dữ. 

 

Tình thế cấp bách, “Hùng nhí” chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, anh tông thẳng xe máy vào các đối tượng khiến một trong ba tên té ngã. Tiếp đó anh tung người khỏi xe, nhanh như sóc, móc chiếc còng số 8 vào tay tên côn đồ rồi kéo mạnh tay hắn, móc đầu còn lại vào hàng rào sắt của quán. Động tác của anh quá nhanh khiến đối tượng không kịp phản ứng gì. 

 

Hai tên đồng bọn thấy dân phòng đến đã bỏ chạy, nhưng bỗng dừng lại rồi cầm đá ném anh Hùng. Nhanh chóng lết người ra chỗ chiếc xe máy ba bánh, anh Hùng nhảy lên. Anh vừa né tránh những viên đá, vừa khởi động xe rồi đâm tiếp vào một trong hai đối tượng. Tên này ngã quỵ, “Hùng nhí” nhờ người dân lấy dây trói lại và phi xe đuổi theo tên thứ ba. Chạy được một đoạn, tên thứ ba nhảy xuống bờ ruộng để thoát thân, nhưng cuối cùng vẫn bị tóm gọn. Sau vụ việc này, “Hùng nhí” được UBND TP. Đà Nẵng thưởng “nóng”, tặng Bằng khen.

 

Một lần khác, trên đường đi tuần tra ở đường Đại Nghĩa - Đại Lộc (Quảng Nam) về Hoà Khánh Bắc, “Hùng nhí” và đồng đội lại phát hiện ra ba tên có điệu bộ khả nghi. Đội của anh Hùng lập tức bám theo. Để tránh bị phát hiện, mọi người đều thay đổi đồng phục thành thường phục, theo chân ba đối tượng vào quán cà phê.

Như suy đoán, sau khi trả tiền, những tên này đã lợi dụng sự sơ hở của khách để “nhảy” xe máy. Chỉ chưa đầy 2 phút chúng đã nổ máy được chiếc xe, nhưng chưa kịp nhấn số, tăng ga thì đã bị nhóm của anh Hùng quật ngã. Cả ba tên mặt ngơ ngác tra tay vào còng số 8. Có lẽ điều chúng kinh ngạc là mình lại bị bắt bởi một người... liệt cả hai chân.

 

“Đã mang nghiệp bắt cướp vào thân thì dứt không ra. Nhiều đêm đi về khuya, để vợ con ở nhà tôi cũng lo lắm. Đặc biệt, những đêm đông lạnh giá, bọn cướp thường hoạt động mạnh, anh em trong đội phải tuần tra thường xuyên. Tôi là Đội trưởng nên phải gương mẫu, thường về sau cùng so với anh em trong đội. Có hôm về tới nhà là 4 giờ sáng, vợ giận vì lo lắng. Nhưng cứ nghĩ đến mấy thằng cướp là trong lòng lại sôi máu lên, muốn bắt hết bọn chúng để xã hội được bình yên” - “Hùng nhí” nhẹ giọng buông lời. 

 

Dù đi lại bằng xe 3 bánh, nhưng Đội trưởng đội dân phòng cơ động phường Hòa Khánh Bắc - “Hùng nhí” vẫn ngày đêm có mặt ở những điểm nóng, phức tạp để giữ gìn an ninh trật tự, bình yên cuộc sống. Tấm gương vượt khó vươn lên, quên mình vì cuộc sống cộng đồng của “Hùng nhí” được người dân Đà thành trân trọng. 

 

Chia tay. “Hùng nhí” nói với tôi giọng tràn đầy hạnh phúc, thứ hạnh phúc đơn sơ của một người khuyết tật biết vươn lên và không mặc cảm về thân phận chính mình: “Với tôi, phần thưởng quý giá nhất trên đời là được phục vụ người đời”.

Bóng đá & Cuộc sống